saostar

Giải pháp bán hàng online Số 1 Việt Nam

Khi Tình Yêu Đến

Khi tình yêu đến
Tác giả: Dưa Trái Mùa.

Phần 1:

Xuân về rồi muôn hoa đang khoe sắc. Bông thì đỏ thắm, bông lại vàng... Ngọc đi từ từ trong vườn hoa Nhật Tân. Cô ngước nhìn bầu trời: "Hôm nay sao lại lạnh thế?"

Ngọc không hiểu vì sao mình lại đến đây. Chỉ nhớ khi cô trên đường về nhà tình cờ đi ngang qua Nhật Tân, cô không cưỡng lại được loài có sắc có hương vì thế nên giờ cô đang ở đây.

Haizz... Ngọc thở dài. Chỉ vì bị hoa quyến rũ mà cô đã bỏ lỡ bao thời gian ở đây rồi. Nhưng đằng nào chả tốn vé vào cửa thế thì cô phải chơi cho đã.

Ngọc đi xem từng nơi một mỗi lần đến một nơi cô không khỏi kinh ngạc. Vì sao hoa lại đẹp như vậy? Ngọc thất thần nhìn hoa cô lại gần ghé sát vào một bông hồng ngửi mùi hương của nó. Đúng là chỉ có hoa mới có thể cho cô tâm trạng thoải mái. Đã không ít lần cô tự hỏi: Vì sao cô lại yêu hoa đến vậy?

Một người con gái yêu hoa thì có gì lạ nhưng với cô thì lại là cả một vấn đề. Ngọc đang vui vẻ ngắm hoa thì nghe thấy tiếng bước chân rất gần, không phải một mà là rất nhiều. Cô không ngẩng đầu chỉ im lặng lắng nghe họ nói.

"Hứ! Hoa thì có gì đẹp. Rốt cuộc là đứa nào đề nghị đến đây." Một giọng nữ chua ngoa cất lên.

"Là tớ nhưng ban đầu không phải cậu cũng vui vẻ sao?" Giọng một cô gái nhỏ nhẹ nói.

"Vui vẻ. Ai nói thế? Tao chưa bao giờ thích hoa." Tự nhiên cô ta lại đổi giọng: "Cậu cũng thế đúng không Ly?"

Ngọc lẩm bẩm: "Không thích hoa thì mấy người đến đây làm gì?" Tất nhiên là bọn họ không nghe thấy.

"Tớ không thích." Cô gái tên Ly trả lời. "Nhưng... Chỉ cần Long đồng ý tớ như nào cũng được." Ngọc còn nghe rõ tiếng cười nhỏ nhẹ của cô ấy.

Tưởng tượng thấy cảnh cô gái tên Ly kia đang đỏ mặt khoác tay anh chàng tên Long vùi đầu vào ngực anh ta. Cô thấy rùng mình cảm giác ớn lạnh chạy dọc toàn cơ thể. Nếu có cảnh tượng ấy thật thì quá doạ người rồi.

"Tôi thấy đâu cũng được." Giọng chàng trai cất lên, chắc là anh chàng Long rồi.

"Chỉ cần anh thích em cũng thích."

Ngọc thấy tò mò, cô muốn nhìn mấy người kia. Nghĩ là làm cô liền quay lại. Cô không khỏi cười nhạt. Hoàn toàn như cô nghĩ. Đó là một nhóm thanh niên khoảng 16 - 17 tuổi một đôi nam nữ đang thân mật khoác tay nhau chắc là Ly và Long. Một đôi kim đồng ngọc nữ, Ly rất đẹp cô ấy đẹp hơn tất cả các loài hoa ở đây. Mỗi bông hoa đều có sắc có hương riêng nhưng cô ấy dường như hội tụ tất cả mọi vẻ đẹp. Ngọc không khỏi tự ti cô tuy không đẹp nhưng rất ưa nhìn. Ở cô có vẻ đẹp tiềm ẩn dịu dàng mà mãnh mẽ nhưng không phải ai cũng nhận ra được. Còn Long anh đẹp như các hoàng tử trong các câu chuyện cổ tích nhưng khí chất thì ngược lại. Long rất lạnh lùng được mĩ nhân ôm mà trên gương mặt anh không hề có chút cảm xúc nào, nhìn kĩ thêm cô lại càng phát hiện vấn đề. Chỉ có Ly đang cố gắng khoác tay anh, còn anh không hề có bất cứ thái độ nào. Anh dường như thờ ơ với tất cả mọi thứ nhưng ẩn sâu trong đôi mắt anh là thập phần chán ghét.

Đã không thích cô ấy sao còn để cô ấy ôm? Ngọc ngẫm nghĩ cô có chút tò mò về người con trai kia. Anh ta có rất nhiều bí mật ở sâu trong nội tâm - giống cô. Đó có lẽ là sự đồng cảm chăng?

"Con nhỏ kia, nhìn cái gì đấy?" Cô gái giọng chua ngoa xông về phía cô.

Cô giật mình bừng tỉnh, thì ra khi nãy mải suy nghĩ cô đã nhìn chằm chằm vào họ, nói đúng hơn là Long. Cô có một thói xấu là hễ suy nghĩ về ai hay vật gì thì cô sẽ nhìn chằm chằm vào đó.

Sau một hồi ngạc nhiên cô mới đáp lại: "Tôi có mắt thích nhìn gì thì nhìn, cô quản được sao?"

"Con ranh này... Mày." Cô ta giận đến đỏ cả mặt.

"Mai... Bình tĩnh đã."

Ly buông tay Long chạy đến can ngăn. Cô ta giúp cô ư? Nhưng sao cô cứ có cảm giác giả giả thế nào ấy?

"Nhưng cô ta... " Cô gái chua ngoa đang định cãi lại tự nhiên nhớ ra cái gì đó chợt im bặt.

Ly bước đến trước mặt cô cười giả lả: "Xin lỗi, bạn của tớ hơi nóng nẩy nhưng không có ý xấu cậu đừng để bụng."

Để bụng ư? Cô đương nhiên không rảnh. Bỗng một ý nghĩ xẹt qua cô lại muốn chọc tức cô ta.

"Sao có thể? Bạn cậu làm tôi sợ đó." Cô giả giọng sợ hãi nhìn cô ta.

"Tớ thật sự xin lỗi." Ly cúi đầu ăn năn.

Nhưng đôi mắt tràn ngập xát ý của cô ta không qua khỏi mắt cô. Cô cười nhạt.

"Sao cậu lại xin lỗi. Người xin lỗi nên là cậu ta." Ngọc chỉ tay về phía Mai đang đứng.

"Mày thử nhắc lại xem." Mai gằn giọng.

Ngọc nhìn thẳng cô ta không chút khách khí đáp: "Tôi nói cậu phải xin lỗi tôi."

"Mày."

"Được rồi."

Một giọng nói từ đằng sau cất lên làm tất cả giật mình quay lại. Một người chỉ im lặng từ đầu bây giờ mới lên tiếng.

"Mai, đừng cãi nhau nữa. Là tớ sai lẽ ra tớ không nên đề nghị đến nơi này." Càng về sau giọng nói càng nhỏ.

Ngọc nhìn cô gái mảnh khảnh yếu đuối đằng sau, nhớ lại cuộc nói chuyện khi nãy của bọn họ. Cô gái này là bạn của họ mà cũng như không phải. Cô ấy có vẻ rất sợ hãi vậy mà cô ấy vẫn nói giúp cô sao?

"Tội của mày còn chưa tính đâu. Lo cho mình chưa xong mà còn... " Mai đang nói bỗng cảm thấy ớn lạnh sau lưng cô quay lại thì thấy Long đang nhìn mình. Cô hoảng sợ ngậm chặt miệng. Nhìn Ly đứng bên cạnh ra hiệu giúp đỡ.

Hiểu ý bạn Ly lên tiếng giảng hoà: "Mọi chuyện đến đây thôi. Bọn mình về đi." Nói xong Ly quay lại kéo tay Long bước đi thẳng. Hai người còn lại bước theo sau. Khi đi ngang qua cô Mai lườm cô một cái xong mới chịu rời đi.

Còn cô gái yếu đuối kia vẫn cúi đầu bước đi. Nhìn cảnh đó cô không khỏi đau lòng. Sao cô ấy phải ở bên cạnh họ chịu khổ chứ? Cô lắc lắc đầu tiếp tục ngắm hoa rồi chìm dần về quá khứ.


***

"Bố, mẹ con đi học về rồi." Ngọc mười hai tuổi vừa bước xuống ô tô cô vui mừng chạy vào nhà. Cô muốn báo cho bố mẹ biết cô được nghỉ tết rồi. Cả gia đình sẽ chuẩn bị đi du lịch như lời bố hứa.

Phòng khách không có ai, chắc bố mẹ ở trên phòng ngủ rồi. Cô hí hửng nhảy chân sáo lên cầu thang chạy đến phòng bố mẹ, cô đang định đẩy cửa vào thì nghe thấy tiếng loảng xoảng. Nhìn qua khe cửa khép hờ cô nhìn thấy mẹ đang khóc, bố thì ngồi yên lặng trên giường. Mẹ cô vừa đập hết đồ đạc trong phòng vừa chửi rủa.

"Anh là tên khốn, anh dám giấu tôi nuôi người đàn bà khác sao?"

"Tôi nói rồi, không có. Sao cô không tin đây chỉ là hiểu lầm."

"Hiểu lầm." Bà Đan gằn từng tiếng, cầm xấp ảnh trong tay bà đập lên mặt chồng. "Còn nói là hiểu lầm. Vậy anh giải thích xem. Đây là cái gì?"

Ông Hùng cầm tấm ảnh lên xem mặt không chút thay đổi: "Cô ấy chỉ là đối tác thôi."

"Đối tác mà thân mật vậy sao?"

"Chúng tôi chỉ ăn chung bữa cơm. Lúc ra về cô ấy hơi choáng nên tôi đỡ cô ấy lên xe rồi đưa về. Có thế thôi."

"Chỉ có vậy."

"Phải."

"Cứ cho là thế đi. Hai người sớm tối cùng nhau thế. Anh có chắc sẽ không có tình ý với cô ta." Bà Đan cười lạnh.

Ông Hùng nhìn vợ rồi lạnh lùng lên tiếng: "Cô có ý gì?"

"Ý gì anh tự hiểu thôi."

Ông Hùng cười giễu mình một cái mới trả lời: "Cô cho rằng bao năm qua tôi nhịn cô là vì cái gì? Nếu không phải vì cái nhà này, vì muốn cho con gái có một gia đình ấm áp. Tôi đã chia tay cô lâu rồi, cô tưởng tôi để mặc cô như vậy là do tôi còn yêu cô sao? Tôi nói cô biết cô đừng ảo tưởng."

"À! Anh nhận rồi sao? Anh thừa nhận anh không yêu tôi rồi sao?"

"Cô cho rằng vì cái gì tôi lại yêu một người phụ nữ sẵn sàng lên giường cùng người đàn ông khác!"

"Anh... anh."

"Cô ngạc nhiên lắm phải không? Cô giấu tôi bao năm tưởng qua mặt được tôi sao? Hôm nay cô gây sự với tôi có phải cô muốn li hôn với tôi để đi theo thằng đó không?"

Bà Đan lặng người, thật không ngờ chuyện bà giấu diếm bao năm chồng bà đều biết. Nếu sự tình đã không thể cứu vãn thì bà cần một cái kết cho một cuộc hôn nhân không hạnh phúc.

"Được. Chúng ta li hôn đi."

Ngọc không tin vào mắt mình, tất cả là thật sao? Một gia đình cô luôn tự hào luôn cho rằng rất hạnh phúc lại là giả sao? Dối trá tất cả chỉ là dối trá. Cô không tin không thể tin. Nước mắt rơi đầm đìa trên mặt cô lao như bay xuống cầu thang. Cô muốn tìm một nơi không có ai, không có sự lừa dối. Nhưng do chạy quá nhanh mắt ướt nhoè nhìn không rõ. Ngọc bước hụt một bậc cầu thang.

Liệu có phải đây là giải thoát cho cô khỏi đau khổ không? Đây có lẽ là điều tốt nhất. Ngọc nhắm mắt, nước mắt cô chưa hề dừng lại.

Rầm...

"Tiểu thư." Mấy người giúp việc chạy vội đến bên cô.

Trước khi mất đi ý thức, cô hình như nhìn thấy hai người cô yêu thương nhất đang gọi tên cô. Được nhìn họ lần cuối xem ra ông trời cũng không bất công với cô.

"Đừng, đừng bỏ con xin hai người." Ngọc bừng tỉnh cô nhìn xung quanh tất cả toàn đồ trắng. Đây là bệnh viện. Ngọc nhớ lại mọi chuyện xảy ra. Cô chưa chết, dù không muốn tin nhưng tất cả những cái này chứng minh đây không phải giấc mơ.

Cửa mở một người bước vào. Là chị Hoa người đã chăm sóc cô từ bé.

"Tiểu thư." Chị Hoa vui mừng chạy ra ngoài. "Ông chủ, bà chủ tiểu thư tỉnh rồi."

Nhìn thấy bố mẹ cô vui lắm. Mẹ ôm cô khóc, nói rằng mẹ xin lỗi cô, mẹ có lỗi với cô nhiều lắm. Bố mẹ còn hứa với cô sẽ chăm sóc cô, mãi ở bên cô. Khi ấy cô đã tin, chỉ cần được ở bên bố mẹ cho dù cô có trả cái giá thế nào cũng xứng. Khi ấy cô đã thực sự hạnh phúc.

***

Ngọc vén tóc mái lên, cô nhẹ nhàng chạm lên trán mình. Ở đó có một vết sẹo rất lớn lần đó cô bị khâu sáu mũi, bác sĩ bảo vết sẹo này sẽ theo cô suốt đời. Nó cũng là bằng chứng cho tất cả những gì đã xảy ra.

Bốn năm sau đó, bố và mẹ cô li hôn. Mẹ cô đi ra nước ngoài cùng một người đàn ông khác. Bố cô đã quyết định chuyển ra Hà Nội sinh sống. Rời xa Sài Gòn nơi đầy đau thương này. Công ty bố cô cũng có chi nhánh ở Hà Nội nên sau khi bàn giao công việc bố lại tiếp tục điều hành công ty ở đây.

Bố xin cho cô vào một trường trung học phổ thông tư nhân khá nổi tiếng. Bắt đầu ở một môi trường mới quả không dễ. Năm tháng dần trôi qua, bao đau khổ nối tiếp đã tu luyện nên một con người mới. Giờ cô không sợ gì cả, cô trở lên lạnh lùng, vô cảm với tất cả. Trừ hoa... nó đã làm bạn với cô nhiều năm. Người bạn duy nhất sẽ không lừa dối cô.

Ngọc rời khỏi vườn hoa, trở về nhà. Người bố cô yêu thương nhất vẫn chưa về, ông rất bận thường về nhà rất khuya. Cô biết ông làm tất cả là vì cô, hy sinh mọi thứ cho cô. Nên cô càng kính trọng ông, yêu thương ông bao nhiêu thì lại càng hận mẹ bấy nhiêu.

Một học kì mới lại bắt đầu. Cô được xếp vào lớp 11a1 lớp chuyên Toán. Mọi việc bắt đầu có vẻ rất suôn sẻ. Cô theo cô giáo chủ nhiệm vào lớp, đến nơi cô tự giới thiệu bản thân xong liền đi xuống ngồi vào bàn cuối cùng tách biệt với tất cả mọi người. Vừa định nhắm mắt nghỉ ngơi một lát thì cảm thấy có người gọi mình. Cô ngẩng lên nhìn, trước mặt cô là một cô gái xinh đẹp mảnh khảnh. Đây không phải là cô gái hiền lành đó sao?

Nói vậy thì... Cô quan sát mọi người trong lớp. Quả nhiên nhìn thấy ba người còn lại. Mai nhìn cô đằng đằng sát khí, Ly mỉm cười gật đầu chào cô. Long gục đầu xuống bàn ngủ. Tất cả ba người họ đều cách xa cô ba bốn bàn. Chỉ có người đằng trước này.

Cô lạnh lùng đáp: "Chào."

"Cậu còn nhớ tớ không? Hôm ấy... "

"Nhớ." Cô lạnh nhạt cắt ngang.

"Tớ tên Quỳnh, làm bạn được không?"

Nhìn ánh mắt mong chờ của cô ấy, cô mủi lòng. "Tuỳ cậu." Nói xong cô gục đầu xuống bàn, trực tiếp đi gặp chu công.

Vẻ lạnh lùng, vô cảm chỉ là vỏ bọc do cô tạo nên để bảo vệ chính mình không bị tổn thương. Chỉ cần có sự ấm áp, có sự chân thành thực sự thì nó sẽ tan chảy. Cô gái trước mặt này, không hiểu sao cô lại có cảm tình như vậy.

Ngủ một mạch quên trời đất đến khi tỉnh lại đã không còn ai trong lớp nữa. Cô uể oải ngáp một cái rõ to.

Hừ! Ngủ hoài như vậy mà cũng không ai nói gì sao? Còn người khi nãy nữa không phải muốn làm bạn sao thế mà đi cũng không gọi mình. Cô thầm oán trách.

Ngọc lấy cặp sách khoác lên vai, đứng lên chuẩn bị rời khỏi lớp. Thì cô lại nghe thấy tiếng bước chân. Có hai người đi vào... là Long và Quỳnh.

"Cậu dậy rồi à? Tớ sợ cậu đói nên đi mua đồ ăn cho cậu đây này." Quỳnh hươ hươ túi bánh kem trước mặt cô, cười vui vẻ.

Long chỉ im lặng. Cô ngước nhìn bọn họ khó hiểu nghĩ: Không phải Long là bạn trai Ly sao? Mà Ly có vẻ không thích Quỳnh sao hai người này lại thân thiết như vậy, có ẩn tình gì chăng?

Long và Ly là người yêu nhưng cô lại cảm thấy giữa họ không hề đẹp như bề ngoài dường như có gì đó gượng ép. Còn hai người đứng trước mặt cô đây, nhìn qua thì thấy họ chỉ là bạn bè bình thường nhưng để ý kĩ hơn có thể phát hiện ánh mắt họ bất thường. Ánh mắt Quỳnh nhìn Long chứa chan tình cảm, còn Long thì có đôi chút không đành lòng cùng bất đắc dĩ. Không lẽ hai người này mới thực sự là...

"Ngọc cậu có nghe tớ nói không?" Quỳnh lo lắng hươ hươ tay trước mặt cô.

Cô thấy mình thất thần đã lâu có chút hơi xấu hổ nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần. Cô nhàn nhạt đáp: "Cám ơn nhưng tôi không ăn đồ ngọt."

Quỳnh cười nhẹ: Cô ấy nói cám ơn mình sao? Vậy có phải đã để ý đến mình không? Quỳnh vui vẻ quay sang Long: "Cậu đưa túi kia cho mình."

Long vẫn im lặng đưa cái túi lớn đang cầm trên tay cho Quỳnh. Quỳnh liền mở ra rồi chìa đến trước mặt cô. "Trong đây có nhiều đồ ăn lắm, không ngọt đâu. Cậu ăn đi."

Ngọc liếc nhìn vào. Cả một đống đồ bim bim, kẹo, bánh... Toàn là những món cô rất thích ăn. Cô nhìn Quỳnh gương mặt không mang theo chút cảm xúc nào đáp gọn: "Tôi không ăn vặt." Lần này nói xong cô liền đi ra cửa, trong lòng ngổn ngang cảm xúc. Cô ấy không bỏ cô lại mà là đi mua đồ ăn vì sợ cô đói. Cô ấy còn quan tâm cô như thế! Cô làm vậy có tàn nhẫn quá không? Ngọc lắc lắc đầu gạt bỏ toàn bộ suy nghĩ trong đầu, cô rảo bước đi xuống cầu thang.

Bất thình lình tay cô bị ai đó kéo giật lại, cô giật mình lảo đảo suýt ngã may mà tay cô vịn được vào thành cầu thang. Cô thở phào một tiếng. Rồi tức giận quay lại nhìn xem rốt cục là tên nào không muốn sống.

Chưa kịp quay lại thì một giọng nói lạnh cất lên: "Cô biết điều chút đi."

Cô ngạc nhiên bay hết toàn bộ tức giận. Long.

"Anh nói thế là sao?" Cô hiểu anh ta nói chuyện gì nhưng vẫn hỏi lại.

"Tôi nghĩ cô cũng hiểu mà." Hừ! Anh không tin cô ta không hiểu.

"Tôi không hiểu ý anh." Không làm anh ta tức điên thì không phải cô.

"Cô." Long tức điên nhưng vẫn kiềm chế cảm xúc không nhào lên bóp cổ cô, từ trước đến giờ chưa ai dám đối với anh như vậy. "Được rồi." Long hít một hơi sâu rồi đành thoả hiệp. "Quỳnh tốt bụng mua đồ ăn cho cô, sao cô dám sử xự như thế? Cô làm cô ấy rất buồn."

"Quỳnh là ai?" Cô nhìn gương mặt lạnh tanh bên cạnh, nuốt nước bọt. Cô thấy hơi sợ rồi. Thôi không liều mạng nữa, cái mạng nhỏ này của cô không thể mất được. "À! Là cô gái khi nãy. Tôi cũng chỉ nói thật, không thích."

"Ai cho phép. Tôi nói cho cô biết từ giờ cô dám làm cô ấy buồn thì đừng trách tôi." Long gầm nhẹ.

"Anh uy hiếp tôi."

Anh nhướng mày, cười như một lẽ dĩ nhiên.

Định đấu với tôi, xem anh có bao nhiêu khả năng. Ngọc thầm nghĩ.

"Anh cho rằng tôi sợ sao?" Cô hỏi lại.

Nụ cười trên môi anh vụt tắt thay vào đó là nụ cười ẩn hiện bên khoé mắt. Cô gái này thật thú vị. Một sự hứng thú không dễ dàng nhận ra ngay cả anh cũng ngỡ ngàng. Cảm giác này... trước đây chưa từng có.

"Chắc chắn không có, dù chỉ một chút." Mới lạ.

Ngọc chột dạ, lắc đầu. "Không có."

"Được thôi." Cô ta thật sự làm anh đau đầu, đang nghĩ xem nên đối phó thế nào? Thì bỗng nghe thấy người đối diện lên tiếng.

"Không phải anh là bạn trai Ly sao? Đi quan tâm bạn của bạn gái mình thế làm gì?" Đây là chuyện làm cô tò mò nhất.

Anh sững sờ. Chuyện này rất nhiều người nghĩ thế? Nhưng anh không quan tâm giờ tại sao khi cô gái trước mắt cũng cho là như vậy? Anh lại để tâm, muốn giải thích đến thế!

"Cô ấy không phải bạn gái tôi." Đại não còn đang đấu tranh tư tưởng thế mà anh lại không kìm được nói ra.

Thật ư? Cô cũng cho là thế! Nhưng: "Anh thích Quỳnh đúng không?"

Thích. Đúng anh thích cô ấy đến giờ vẫn thế! Nhưng không hiểu sao anh lại chưa bao giờ thừa nhận, trước giờ đều quan tâm đến cô ấy. Anh cũng không hiểu tình cảm của mình với cô ấy là gì nữa.

"Đó là bạn tôi."

"Ồ! Anh thật tàn nhẫn, làm tan nát trái tim của cả hai người con gái rồi." Cô cười giễu cợt.

Anh biết là còn có người ở đây nhưng anh cũng muốn nói rõ với họ.

Biết đã bị lộ. Ly và Mai cũng chả muốn tiếp tục nghe lén nữa. Ly cũng chỉ là không tìm thấy Long nghĩ rằng anh còn trên lớp nên đi xem không ngờ lại nghe được chuyện này.

"Em không cố ý, em chỉ... "

"Anh biết." Long lạnh lùng cắt ngang. "Em cũng nghe rồi đấy. Anh không thích em, em đừng bám theo anh nữa."

"Anh nói gì? Không đâu anh thích em mà." Ly nước mắt giàn giụa, túm chặt lấy tay Long như túm lấy một cọng rơm cứu mạng. "Anh nói dối đúng không?"

"Anh chưa bao giờ thích em."

"Vậy sao anh lại để em theo anh lâu như thế?"

"Nếu hành động ấy của anh làm em hiểu lầm, thì anh xin lỗi. Tất cả là vì mẹ anh thôi."

Ly buông tay Long ngồi xụp xuống đất. Cô biết, biết Long không yêu cô. Chỉ vì mẹ anh thích cô nên anh mới đồng ý cho cô bên cạnh. Nhưng anh chưa hề đồng ý điều gì với cô, toàn cô phải nghe anh. Cô đã cố gắng để anh không đẩy cô ra, cô cố gắng làm bạn với Quỳnh người cô ghét nhất. Cô đã rất cô gắng bỏ ngoài tai nhiều lời nói khó nghe của người khác. Quan trọng hơn cô đã tin anh cũng có chút tình cảm với cô. Nhưng bây giờ anh đã rời xa cô rồi. Tại sao? Ly gào khóc rồi cô ngước mắt lên nhìn Ngọc. Không phải tại con nhỏ đó nhiều chuyện thì Long cũng sẽ không nói ra. Đúng rồi, tất cả là lỗi của nó. Ly ngước đôi mắt đỏ ngầu đáng sợ lên nhìn Ngọc, cô gào lên: "Là tại mày, không phải mày thì mọi chuyện đâu như vậy."

Ngọc nhìn một màn như vậy diễn ra cô cũng thấy áy náy. Cô thật không ngờ mọi chuyện lại đến nước không thể cứu vãn.

Ly đứng dậy xông lên túm lấy tóc cô, gào lên: "Là tại mày, tao phải giết mày." Vẻ hiền thục, đoan trang đã không còn thay vào đó là một gương mặt đáng sợ chỉ trực ăn tươi nuốt sống cô.

Mai cũng chạy đến giúp bạn.

Cô đau đớn kêu lên một tiếng, hất mạnh hai người đang túm tóc mình ra, quát: "Đừng đổ cho tôi, không phải tôi hỏi thì anh ta cũng sẽ nói. Cô nên cảm ơn vì sớm thoát khỏi cuộc tình này. Cô không nên vì một người không yêu mình mà phát điên như thế!"

"Mày nói gì?" Ly lại định xông lên lần nữa. Thì nghe thấy một tiếng hét giận dữ.

"Dừng lại đi. Tôi thật đã nhìn nhầm cô rồi."

Nói xong Long đi lên kéo tay Ngọc rời đi.

Ly nhìn Ngọc chằm chằm: "Cứ đợi đấy, tao không tha cho mày đâu."

Và ở bên kia bức tường còn có thêm một đôi mắt đã chứng kiến toàn bộ. Đôi mắt ấy loé sáng một cái xong lại không nhìn ra cảm xúc gì nữa.

...

Ngọc để mặc Long kéo đi xuống tận sân trường. Long chỉ im lặng đưa cô ra đến giữa sân trường rồi buông tay.

"Này, sao anh không nói gì?"

"Nói gì?" Long vẫn giữ thái độ lạnh nhạt trả lời.

Nhìn thái độ của anh ta cô tức lắm. Ít nhất anh ta cũng phải nói gì chứ! Xin lỗi một câu thì chết à? Đây là lỗi của anh mà.

Cô hít một hơi thật sâu để kìm chế cảm xúc muốn đánh người.

"Anh không xin lỗi tôi sao? Tôi bị thế này là vì anh đấy." Cô chỉ thẳng vào mặt anh mà mắng.

Anh nhếch mép cười, hơi quay đầu liếc mắt về phía ban công lớp mình. Anh tiến lại gần ghé sát vào tai cô thì thầm: "Đừng... có... mơ." Nói xong anh cười khẽ một tiếng rồi đi về phía hành lang.

Ngọc tức giận hét lên: "Anh... anh, tôi sẽ không tha cho anh đâu."

Trả lời cô là tiếng cười xa xa của Long kèm theo đó là câu nói đầy khiêu khích: "Tôi đợi cô."

Thật tức mà, anh ta là ai chứ! Cô tức tối đi ra phía cổng trường liền nhìn thấy xe Audi R8 đen tuyền sang trọng đỗ ở gần đấy. Bao tức giận tan biến hết, cô vui vẻ chạy lại phía chiếc xe.

Một người đàn ông trung niên tầm ngoài 40, đeo kính dâm ngồi ở ghế sau xe. Nhìn qua sẽ cảm thấy ông rất cương nghị và khó gần. Người đàn ông giơ tay trái lên xem đồng hồ ông không khỏi cảm thấy lo lắng: "Sao con bé giờ này còn chưa ra."

Đứa con gái bảo bối ông yêu thương còn hơn mạng của mình. Ông luôn bảo vệ hết sức cho con bé, chăm sóc cho nó thật tốt... thay cho cả phần mẹ nó. Ông có lỗi với nó, con gái ông đã phải chịu quá nhiều đau khổ rồi. Ông không muốn nó phải chịu thêm bất kì tổn thương nào nữa.

"Bố... bố."

Một tiếng gọi thân quen làm ông vui vẻ, nét cương nghị đã biến mất, ông bỏ kính xuống mở cửa xe đi ra. Nhìn thấy con gái bảo bối đang tiến lại, ông mỉm cười vẻ yêu thương cưng chiều hiện rõ trên mặt. Ông vươn tay ra cho một bóng hình nhỏ bé lao thẳng vào lòng.

"Bố đến con, con vui lắm." Ngọc không nén được vui mừng, bố cô thường rất bận vậy mà hôm nay còn đến tận đây.

"Ngày đầu con nhập trường bố phải đến đón chứ! Đi học thế nào rồi, đã quen chưa. Có ai bắt nạt con gái bố không?" Ông Hùng yêu thương xoa đầu con gái.

"Ai dám đụng đến con thì kẻ đó khổ. Bố yên tâm đi." Ngọc cười cười, cô quyết định không nói chuyện xảy ra hôm nay không thì bố cô lại lo lắng.

"Nếu có ai bắt nạt con cứ nói, bố sẽ giúp con. Bố quyết không để con chịu bất cứ uỷ khuất nào."

"Vâng."

"Về nhà thôi con, hôm nay bố sẽ xuống bếp nấu đồ ăn cho con."

"Dạ." Bố cô tự tay vào bếp, cô hạnh phúc lắm. Đã rất lâu rồi kể từ khi mẹ bỏ đi cô không được ăn cơm bố nấu. Bố cô từ tay trắng lập nghiệp, trước đây bố đã từng chịu nhiều vất vả lắm. Nên từ nhỏ đã biết nấu nướng, đồ ăn do bố nấu thực rất ngon tuy không phải cao lương mĩ vị gì? Nhưng đối với cô thì chỉ cần có bố ở bên cho dù chỉ ăn cơm thừa canh cặn cô cũng vui. Cô suy nghĩ hơi xa rồi. Ha ha.

***

Sáng, Ngọc đang vui vẻ bước vào lớp. Cô cảm thấy là lạ, rõ ràng khi nãy cô nghe thấy mọi người đang xì xầm gì đó. Giờ thấy cô thì im liền. Một số bạn gái trong lớp còn nhìn cô vẻ thù địch một số khác thì nhìn ngưỡng mộ. Còn con trai thì nhìn cô đầy vẻ thích thú chờ xem kịch vui. Chuyện gì thế này, cô mới vào trường có đắc tội gì với họ sao? Nghĩ mãi cũng không ra, cô ỉu xìu đi về chỗ mình ở cuối lớp.

Mặc kệ bọn họ bàn tán cô lôi tai nghe ra đeo vào tai bật bài hát: "Beautiful in white của Shane Filan." Một bài hát có giai điệu nhẹ nhàng, ấm áp. Cô thích những dòng nhạc thế này chứ không thích dòng nhạc sôi động như các bạn khác. Khi nghe cô thấy lòng mình nhẹ nhàng hẳn bao nhiêu buồn phiền tan biến hết, thả hồn mình trôi theo âm nhạc, cô hoàn toàn không biết những gì đang diễn ra trước mắt.

Cả lớp đang bàn tán xôn xao:
"Nghe nói, vì con nhỏ Ngọc đó mà Ly bị Long đá." Một cô gái lên tiếng.

"Chắc chắn không?" Cô gái khác hỏi đầy ngạc nhiên.

"Chắc, Hoa lớp 11a6 đã nhìn thấy Long cầm tay nó dắt đi để mặc Ly ngồi khóc mà, trông tội lắm." Một anh chàng xen vào giữa hai người nói đầy tự tin.

"Cô ta mới tới thôi mà sao lại câu được hoàng tử Long được chứ?"

"Thế mới nói."

"Các người nói đủ chưa hả?" Mai giận dữ quát.

Cả đám người đang tụ tập liền tản ra chỗ ai về chỗ ấy. Bọn họ tuy có hơi nhiều chuyện thật nhưng nói thì nói thôi chứ làm gì có ai dám tỏ thái độ hay hành động gì? Bọn họ còn muốn sống yên nha.

Ly cùng Mai bước vào, khi nhìn thấy Ngọc từ xa ánh mắt hai cô gái hằn lên tia tà ác.

Đang mơ màng Ngọc cảm thấy có người đang lay mình cô mở mắt. Nhìn thấy người trước mặt cười với cô rồi nhẹ nhàng nói: "Cuối cùng cậu cũng tỉnh, cô giáo vào rồi."

"Cám ơn Quỳnh."

Quỳnh không giấu được niềm vui nắm lấy tay cô nói: "Cậu nhớ tên tớ. Vậy cậu đồng ý làm bạn với tớ rồi đúng không?"

Ngọc nhìn người trước mặt tự nhiên thấy thương xót, cô ấy hẳn phải chịu nhiều uỷ khuất khi ở cạnh Ly. Một cô gái tốt như thế này, có thể vì một người mới như cô mà quan tâm, giúp đỡ hết mực. Nói không động lòng là giả, có lẽ đã đến lúc bức tường băng trong trái tim nên tan đi, cô cũng nên có một người bạn rồi.

"Được."

"Ngọc, cảm ơn cậu, tớ rất vui."

"Không, người nên cám ơn là tớ và cũng xin lỗi cậu về chuyện hôm qua."

Quỳnh im lặng, gương mặt cô có chút biến đổi nhưng không dễ thấy. Cô còn nhớ rõ chuyện ngày hôm qua. Khi cô đang vui mừng vì Long ra mặt giúp cô, thì Ly lại xuất hiện. Cô ta luôn là người chà đạp cô, phá đi hạnh phúc vốn có của cô. Cô căm hận cô ta, nhìn cảnh cô ta đau khổ cô vui lắm. Chuyện giữa Long và Ly cô vốn chả lo lắng gì, vì cô biết anh không thích cô ta. Nhưng Long vì sao lại kéo tay Ngọc, những gì cô thấy dưới sân trường bọn họ đang trò chuyện hết sức vui vẻ. Cô chưa bao giờ nhìn thấy Long vui như thế? Long luôn lạnh lùng, khó gần giữ khoảng cách với mọi người ngay cả cô. Cô cảm thấy Long đối với cô gái ấy rất gần gũi, cô sắp mất anh rồi. Không, Long là của cô không ai được phép cướp đi. Một cô gái xa lạ mới quen thì sao so được với tình cảm mười mấy năm giữa anh và cô.
Phần 2:



Tiết thứ nhất trôi qua Long vẫn chưa đến.

Không hiểu sao cô cứ cảm thấy bồn chồn không yên. Anh ta không đi thì liên quan gì đến cô chứ! Cô lắc lắc đầu cố gắng xua đi suy nghĩ trong đầu, tập trung học thôi tiết thứ hai là tiết Toán, môn học cô yêu thích nhất, không thể mất tập trung như thế được.

Bỗng nhiên cửa mở một chàng trai bước vào. Anh ta mặc áo sơ mi đồng phục mở phanh hai cúc cổ, quần bò đen rách ở đầu gối, cẳng chân... Hình như là mốt thì phải, cô rất không am hiểu khoản này, từ trước tới giờ cô luôn tuân theo nguyên tắc ăn mặc giản dị không chạy đua theo thời thế.

Ánh mắt lạnh như băng nhìn xuống dưới, dừng lại ở trên người cô ánh mắt ấy có chút biến đổi. Rất nhanh hồi phục lại trạng thái bình thường, anh đi về chỗ của mình ngồi xuống.

Nhìn thấy người làm cô khó chịu bất an suốt cả một tiết đã xuất hiện. Trong lòng không biết trào dâng cảm xúc gì, nhất là khi nãy... nếu cô không nhìn nhầm thì... trong mắt anh ta là dịu dàng.

Long ngồi vào chỗ, anh không rõ cảm xúc ấy là gì? Vì sao vừa nhìn thấy cô ấy là tim anh lại đập nhanh như vậy. Cô ta luôn đối đầu với anh, gây khó rễ cho Quỳnh. Đáng lẽ anh phải ghét cô ta mới đúng nhưng trong lòng lại... có cảm xúc khác. Không lẽ... Không. Chắc là trời nắng nên đầu óc không được tỉnh táo thôi. Một thời gian nữa sẽ khỏi... nhất định thế!

Tiết Toán diễn ra trong không khí vô cùng vui vẻ, thầy giáo rất vui tính cách dạy lại đặc biệt càng khiến cho cô thêm yêu thích môn học này.

Những tiết học tiếp tuy không hay như tiết Toán nhưng cũng không thấy chán. Nửa ngày lại trôi qua nhanh chóng.

Đến giờ ăn trưa căntin trường lại vô cùng náo nhiệt. Đông nghịt người, cô bước vào nhìn xung quanh không thấy còn chỗ trống đang định đi ra thì lại nghe thấy tiếng ai đó gọi: "Ngọc, lại đây ngồi đi còn chỗ nè."

Cô quay đầu lại nhìn thấy Quỳnh đang vẫy cô, bên cạnh còn có Long. Chỗ họ ngồi là một chỗ cũng khá tách biệt, nó cách xa hoàn toàn với những cái bàn khác. Trong đây rất ồn ào nhưng lại làm cho cô cảm thấy ở chỗ đó rất yên tĩnh. Là vì sao, vì anh ta ở đó, anh ta không hề quan tâm đến những gì diễn ra xung quanh chỉ ăn cơm của mình một cách vô cùng tao nhã sao?

Anh ta dường như đang đắm chìm trong thế giới của riêng mình. Hoàn toàn không nghe thấy lời Quỳnh nói không nhìn thấy cô hay anh ta hoàn toàn không thèm để cô vào mắt. Cảm giác tức giận lấn áp lí trí cô rất muốn xông đến trước mặt anh ta, hít sâu một hơi nhủ thầm phải bình tĩnh, bình tĩnh. Cô cười một cái với Quỳnh rồi trả lời dứt khoát: "Không cần đâu, tớ tự nhiên không muốn ăn. Tớ đi đây."

Ngọc bước đi nhanh ra khỏi đó, cảm giác gì đây nhìn hai người ấy bên nhau sao cô lại khó chịu chứ! Chắc cô bị điên mất rồi.

...

Một ngày cuối cùng cũng hết, thật mệt mỏi. Cô bước nhanh ra cổng trường, muốn nhanh chóng lên xe nhà mình nghỉ ngơi một lát. Nhưng... Xe đâu. Sao lại thế này? Chưa bao giờ bác Nam đến muộn cả.

"Liệu có xảy ra chuyện gì không?" Cô lo lắng bấm điện thoại cho bác.

Ở đầu bên kia lại chỉ nghe thấy giọng nữ đều đều vang lên: "Thuê bao quý khách tạm thời không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau."

Cố gọi lại thêm lần nữa nhưng vẫn như thế!

Cô có cảm giác không lành, chân tay bắt đầu bủn rủn đứng không vững. Cố ép mình phải bình tĩnh cô bấm điện thoại cho bố.

Tút... Tút.

Lần này có người bắt máy ngay. Cô không để cho người kia kịp lên tiếng đã vội nói ngay.

"Bố, bác Nam đâu rồi, bác không sao chứ ạ."

Bên kia im lặng một lát mới nghẹn ngào lên tiếng.

"Tiểu thư, là cô sao?"

"Chị Hoa, sao chị cầm điện thoại của bố em. Bố em đâu." Cô cố nén cảm giác sợ hãi trong lòng nhưng bàn tay cầm điện thoại của cô bắt đầu run rẩy. Cô phải đưa cả hai tay lên giữ mới không làm rơi nó.

"Ông chủ đang đi điều tra một số việc. Còn bác Nam bị tai nạn giờ còn đang cấp cứu... không biết thế nào?" Chị Hoa không kiềm chế nổi nữa bật khóc nức nở.

"Chị nói gì?" Cô run run môi bắt đầu tái đi không biết là vì sợ hay vì lạnh nữa.

"Tiểu thư, giờ cô còn ở trường sao? Xin lỗi... Xảy ra nhiều chuyện quá... Để tôi bảo người tới đón cô. Cô đừng đi đâu cả."

"Không cần đâu em đi taxi là được ở bệnh viện nào hả chị?"

"Bệnh viện Bạch Mai. Như thế có ổn không?" Giọng chị Hoa lo lắng hỏi.

"Chị đừng lo, em không sao đâu." Cô cúp máy.

Cô đã không thể chịu nổi nữa bật khóc nức nở. Bác Nam là tài xế của gia đình cô, bác rất yêu thương cô, chăm sóc bảo vệ cô từ nhỏ như là bố cô vậy. Đã bao lần cô khuyên bác kết hôn nhưng bác đều cười nói: "Để khi nào tìm được người có thể giống tôi quan tâm chăm sóc cho tiểu thư thì tôi sẽ suy nghĩ."

Cô nhớ nụ cười hiền lành của bác, sự chân thật chất phác của bác. Nhớ lúc bác cùng cô chơi cờ, lúc bác bảo vệ cô không bị bắt nạt. Càng nhớ lại càng đau, cô cố gắng bình tĩnh lại tự trấn an: "Bác không sao đâu, không sao đâu." Nhưng cô lại phát hiện giọng mình lạc hẳn đi.

Cô định đi ra bắt taxi thì lại không cẩn thận vấp phải hòn đá, đang chuẩn bị nằm đo đất. Thì một bàn tay vươn ra giữ lấy eo cô kéo lại. Cô ngước khuôn mặt đầy nước mắt lên nhìn người ấy muốn cảm ơn.

Quay lại cô sững sờ những lời muốn nói lại không thốt ra được. Long người ấy là Long. Sao anh ta luôn xuất hiện vào những lúc cô thê thảm thế này.

"Đừng khóc, sẽ không sao đâu." Anh giơ bàn tay lên vuốt đầu cô trấn an.

Nói thế nghĩa là anh ta đã... "Anh nghe thấy hết rồi."

Thấy anh gật đầu cô chợt thấy ở anh một gương mặt khác. Đây... đây là lo lắng sao?
Cô nhận ra tư thế của hai người quá thân mật vội đẩy anh ra.

Long nhìn cô hơi ngạc nhiên rồi cũng buông tay. Anh sao thế này nhìn đôi tay trống không của mình lại cảm thấy mất mát. Cảm giác tiếp xúc da thịt khi nãy cho dù chỉ là thoáng qua, anh cũng thấy thật thích.

"Để tôi đưa cô đến bệnh viện." Anh chỉ tay về phía chiếc xe ô tô nhà anh.

Nó màu bạc rất đẹp. Ngoài xe nhà cô ra thì cô chẳng biết các xe khác là xe gì?

"Tôi đón taxi được rồi."

"Chỗ này không dễ đón taxi đâu. Cũng không an toàn."

"Đi với anh tôi mới thấy không an toàn." Cô bĩu môi nhìn anh.

Anh nhìn dáng vẻ đáng yêu của cô không kìm được cười phá lên. Anh tiến đến gần cô giơ tay lên nắm lấy cằm cô: "Cô sợ tôi bắt cóc cô sao?" Ngừng một lát anh nói tiếp: "Yên tâm đi, tôi không có hứng thú với cô đâu. Đừng nằm mơ."

Thình thịch... Thình thịch. Gì đây trái tim cô sao lại loạn lên thế này. Ngừng lại đi xin mày đó nếu để anh ta nghe được chắc sẽ chọc cô chết mất.

Hít một hơi sâu để bình ổn cảm xúc đang làm loạn trong lòng. Cô nhảy vài bước tránh xa anh rồi quay mặt đi.

"Thế thì nhanh lên. Tôi không dư thời gian nói chuyện với anh đâu."

Long mỉm cười đi theo cô. Trêu cô gái này thật là thích, anh đã nhận ra cảm giác của mình là gì rồi. Vậy cũng chẳng cần phải chối bỏ nữa. Cứ thuận theo tự nhiên đi.

...

Chiều tối tại bệnh viện Bạch Mai.

Giờ cũng không còn sớm mà ở đây không bớt người đi đi về về. Để mặc tài xế đi tìm chỗ để xe, cô cùng Long xuống trước đi tìm phòng bệnh. Còn anh chàng này vì sao cứ nằng nặc đi theo cô không chịu về nhà thì phải hỏi anh ta, cô không biết trong đầu anh ta nghĩ gì đâu.

Hai người đi bộ dọc theo khuôn viên bệnh viện, không còn gấp gáp như trước nữa vì bác Nam đã tỉnh lại rồi, bác chỉ bị gãy tay, trấn thương nhẹ ở vùng đầu và một số vết thương nhỏ khác ngoài ra không có gì nghiêm trọng.

Bước lên hành lang bệnh viện, mùi thuốc sát trùng nồng nặc bao lấy cô. Càng đi lên trên mùi càng nồng. Cảm giác quen thuộc lại đến, kí ức khắc sâu trong tim về một lần lấy tính mạng của cô để níu giữ hôn nhân của bố mẹ. Khi đó cô không hề cảm thấy đau, không sợ ở trong bệnh viện, cô đã vô cùng vui vẻ nhưng... giờ cô ở đây còn hạnh phúc ấy ở đâu.

Từ đó về sau mỗi lần tới bệnh viện là lại khơi dậy bao nỗi đau bị che giấu đi của quá khứ. Có lẽ chính vì lí do đó mà bố cô đã không báo cho cô biết ngay. Cô không thể kìm chế nổi nước mắt cứ thế tuôn ra không ngừng.

Long nhìn cô gái bên cạnh đang bình thường tự nhiên bật khóc. Anh lúc đầu là ngạc nhiên nhưng rồi cũng nhận ra có điều gì không ổn. Không lẽ... Cô ấy có kí ức đau lòng nào ở bệnh viện sao?

Anh lặng lẽ tiến đến bên cô, dùng tay lau đi những giọt nước mắt còn vương trên mặt cô. Cô ngước lên nhìn anh, đôi mắt trong veo đi rửa qua nước mắt còn long lanh hơn, gương mặt ửng đỏ vì khóc. Khiến anh nhịn không nổi muốn ôm ngay vào lòng để dỗ dành. Không được, kìm chế cảm xúc lại anh quay mặt ra chỗ khác không nhìn cô. Anh không thể làm như vậy nếu doạ cô ấy sợ thì sau này sẽ khó khăn lắm.

Đợi một lát để bình tĩnh, anh quay lại nói: "Chúng ta đi th... "

Người đâu, trước mặt anh hình bóng nhỏ nhắn ấy đâu rồi. Long trợn tròn mắt không tin nổi. Cô gái đó... cô gái đó... dám. Anh tức giận xoay người đi ra ngoài không thèm quan tâm đến cô ta nữa.

Một bóng dáng nhỏ nhắn đi ra khỏi chỗ nấp, nhìn Long tức giận bước đi, cô không khỏi bật cười. Anh chàng này cũng có lúc trẻ con vậy sao? Haizz, còn cô sao trước mặt anh ta luôn để lộ cảm xúc của mình thế nhỉ?

Cô vào thăm bác Nam nhìn bác ngủ ngon cô cũng an lòng rồi theo chị Hoa về nhà. Đến tận lúc đó cô vẫn không gặp bố cho tận đến khuya. Xảy ra quá nhiều chuyện khiến cô khó ngủ, đi xuống giường ra ngoài định lấy nước uống.

Cạnh...

Cô quay ra cửa, thấy bố cô đi vào. Nhìn bố mệt mỏi như thế cô đau lòng lắm, bước đến ôm chặt lấy bố, nức nở.

Nhìn con gái ôm mình khóc, ông Hùng cũng nhận ra cảm xúc của cô. Ông vỗ nhè nhẹ vào lưng cô an ủi.

Cô buông bố ra lau sạch nước mắt, nghoẻ miệng cười cô không muốn làm bố lo lắng.

"Bố hôm nay bố đi điều tra vụ tai nạn của bác Nam giờ sao rồi ạ."

Nhìn con gái không muốn nói ra lí do vì sao lại khóc, ông cũng làm như không có chuyện gì đáp: "Bố thấy chuyện này khá kì lạ nên đi điều tra... " Ông im lặng một lát mới nói tiếp: "Là một vụ tai nạn có sắp đặt, còn do ai gây ra bố chưa điều tra được."

Cô lo lắng hỏi lại: "Sao bố biết việc này?"

"Con cũng biết bác Nam lái xe rất tốt lại rất cẩn thận bị tai nạn đã rất kì lạ rồi nhưng theo lại nhân chứng và cả bác ấy nữa thì chiều nay trên đường đi đón con. Bác Nam đã bị một chiếc xe tải áp sát, cho dù đi nhanh hay chậm, sang trái hay sang phải thì nó vẫn bám theo. Bác đã cố tránh nó ra nhường đường nhưng chiếc xe ấy cứ làm như không nhìn thấy. Đến đoạn cua tự nhiên chiếc xe ấy phi lên trên, sát về phía bác ấy. Vì bị giật mình lại bị ép sát quá tránh không nổi lên đâm mạnh vào mấy cây cổ thụ trên đường. Sau đó chiếc xe ấy chạy mất."

"Nhân chứng ấy có nhìn được biển số xe không bố?"

"Có, bố đã đến xem thì chủ xe bảo chiếc xe ấy đã được thuê bởi một ông trung niên nào đó, họ cũng không biết cụ thể là ai."

"Thế lại càng kì lạ, không biết đối phương là ai mà lại dám cho thuê. Chắc chắn có nội tình gì đó."

"Bố nghi ngờ đây là một vụ dằn mặt thôi, vì không làm bị thương nặng. Có lẽ trên thương trường bố có hiềm khích với vài người, có lẽ họ trả thù. Bố lo lắm, con nhất định phải thật cẩn thận đấy."

Nhìn gương mặt tái nhợt, có phần hốc hác của bố Ngọc không khỏi đau lòng. Cô biết bố lo cô bị người ta hại. Cô không thể làm bố lo lắng thêm nữa.

"Bố đừng lo, con sẽ cẩn thận."

"Ngày mai, cậu Hoàng sẽ thay bác Nam đưa con đi học. Cũng muộn rồi con ngủ đi."

"Vâng."

Bước lên cầu thang vào phòng mình cô vẫn ngoái lại nhìn bố đang ngồi tựa lưng vào ghế, vẻ mệt mỏi. Bố trông cô đơn quá! Nếu như mẹ vẫn ở đây... thì mọi chuyện chắc chắn sẽ khác...

...

Cũng đã mấy ngày trôi qua, cô đi học rất bình thường, không hề có chuyện gì xảy ra. Cô cũng yên tâm, mấy ngày nay ngoài Quỳnh hay bắt chuyện với cô, ngày nào cũng kéo cô đi ăn ra thì anh chàng đáng ghét kia không thèm để ý đến cô. Lúc nào nhìn cô cũng mặt nặng mày nhẹ, không lẽ vẫn còn giận chuyện hôm đó. Thế thì trẻ con quá đi. Hay cô đi xin lỗi anh ta một câu nhỉ? Mà thôi đi anh ta giận thì giận cô quan tâm đến làm gì chứ!

Cứ như vậy không ai nói chuyện với ai. Lúc ăn trưa ở căntin, ba người là cô, anh và Quỳnh cứ ngồi ăn như tượng không ai nói với ai câu nào.

Nhìn cảnh tượng như vậy Quỳnh chịu không nổi bèn lên tiếng: "Các cậu sao vậy, suốt mấy ngày rồi. Có chuyện gì thì nói ra đi, chúng ta cùng giải quyết."

"Không có gì đâu." Tôi nhìn Quỳnh cười.

"Cậu nghĩ nhiều rồi." Long nhàn nhạt trả lời.

"Hai người... Tớ thật chịu hết nổi rồi nhé! Ngày nào cũng ngồi chung với hai pho tượng thế này sao? Các cậu cãi nhau hay gì thì giải hoà đi."

Ngọc liếc Long một cái cười đáp: "Tớ có làm gì đâu, cậu hỏi anh ta đi. Sao lại khó chịu với tớ?"

Long cũng quay sang Quỳnh: "Cậu hỏi cô ấy xem có làm chuyện gì khiến tớ giận không?"

"Cậu hỏi anh ta xem tớ đã làm gì nào?"

"Cậu hỏi cô ấy rằng cô ấy thực sự không biết hay giả vờ."

"Dừng." Quỳnh hét lên. "Tớ không phải cái điện thoại nhá! Hai người muốn cãi nhau thì cãi đi. Tớ đi đây."

Quỳnh đứng dậy chạy ra khỏi căntin chỉ còn lại Ngọc và Long ngồi nhìn nhau chằm chằm.

"Cậu cho rằng hôm đó tôi bỏ đi trước là sai sao?"

"Chẳng lẽ không phải?"

"Trẻ con."

"Cậu nói gì?"

"Tôi nói cậu trẻ con. Cậu nghĩ cậu là gì của tôi nào? Chúng ta là bạn sao?"

Cái gì? Cô ấy không xem anh là gì cả sao? Cho nên mới bỏ đi trước. Anh giận đến run người, đập bàn một cái... Rầm... Bỏ lại một câu: "Tôi không muốn làm bạn cô." Rồi đi ra ngoài.

Ngọc á khẩu không thốt lên lời. Cô cũng chỉ thuận miệng nói vậy thôi mà, anh ta xem là thật sao?

...

Lại thêm vài ngày nữa trôi qua. Chiều nay lớp cô phải học thể dục cô chẳng thích học môn này tẹo nào. Tìm được cớ trốn học thì tốt biết mấy, cô có nói với Quỳnh thì cô ấy chỉ bảo hãy cố lên.

"Các em đi đến phòng dụng cụ lấy đồ đi."

"Để tụi em đi cho." Ly chạy lên kéo tay Ngọc.

"Ừ!" Cô giáo gật đầu.

Ngọc nhìn Ly đầy thắc mắc: "Sao cậu lại bảo tôi với các cậu."

Mai cười khẩy: "Không phải muốn trốn tiết sao vậy đi thôi."

Ngọc không hiểu ý trong lời nói của họ muốn hỏi rồi lại thôi.

Nhà kho này nằm ở đằng sau trường rất ít người đi lại, không lấy đồ học thì sẽ chẳng ai vào đây đâu. Cô bước vào trước, trong đây thật là nhiều dụng cụ, bóng đá, cầu lông, bóng chuyền... Cô nhanh chóng bước đến chỗ có vợt cầu lông, nhặt mấy cái đi ra để ngoài cửa rồi quay vào lấy tiếp. Thì tự nhiên thấy tối sầm. Quay đầu lại thấy cửa đã bị đóng trặt. Cô hoảng hốt buông hết vợt ở trên tay xuống chạy lại chỗ cửa gọi to.

"Ly, Mai hai người có ở đó không? Cửa tự nhiên đóng lại rồi. Mở giúp tớ với."

Đáp lại cô là tràng cười thích thú.

"Nếm thử cảm giác ở trong phòng tối đi. Cho mày chừa tội dám quyến rũ Long của tao." Ly gằn từng tiếng một rất đáng sợ.

Cô gái này vì yêu đến phát điên rồi chuyện như này mà cũng làm được.

"Cậu hiểu lầm rồi, tớ và Long không có gì cả."

"Đừng nói nhiều mày cứ ở lại đấy đi."

"Có ai không, cứu tôi với."

"Kêu cũng vô ích thôi. Hôm nay có mỗi lớp mình học sẽ không ai tới đâu." Mai cười đáp.

"Các người không sợ cô hỏi sao?"

"Sợ." Cả hai cùng cười lớn. "Yên tâm bọn tao sẽ giúp mày đạt ước nguyện trốn tiết."

"Cứ ở đây đi, khi nào học xong tao sẽ thả mày ra." Ly nói xong rồi quay sang Mai: "Đi thôi."

"Đừng đi, thả tôi ra đi. Tôi sợ lắm, làm ơn."

Ở bên ngoài kia, ngoài im lặng ra vẫn là im lặng. Họ đi rồi sao, cô tuyệt vọng ngồi xụp xuống đất. Sao cô lại phải chịu thế này? Cô đâu làm gì chứ! Đâu tranh giành với ai đâu, hai người đó thật độc ác.

Hu... Hu. Cô oà khóc, bất giác lại nghĩ đến Long. "Liệu anh có thấy tôi biến mất mà đi tìm tôi không? Hay anh sẽ tin lời họ nói cho rằng tôi trốn học."

...

Ở ngoài kia, Ly và Mai vội vàng chạy đến chỗ cô giáo: "Cô ơi, Ngọc bạn ý đi chơi rồi ạ."

"Em nói sao?"

"Ngọc bảo không muốn học môn này lên đi về rồi, em ngăn thế nào cũng không được. Đúng không Mai."

"Đúng rồi cô ạ." Mai gật đầu phụ hoạ.

Long dường như không tin vào tai mình, cô ấy không phải là người như vậy. Liệu có xảy ra chuyện gì không? Anh liếc qua Ly và Mai một cái muốn dò xét trong lời nói của họ bao nhiêu phần là thật.

Quỳnh đi tới chỗ Long nói nhỏ: "Phải làm sao đây, sao Ngọc lại làm như vậy."

"Cô ấy không phải người như thế!" Long khẽ quát.

Quỳnh giật mình nhìn Long. Anh ấy đang mắng cô ư? Trước giờ chưa bao giờ làm thế!

"Lúc nãy Ngọc cứ bảo chán mãi, cô ấy nói không muốn học nên tớ mới nghĩ thế!"

"Cô ấy nói thế thật ư?"

"Đúng vậy." Dường như để tăng thêm chắc chắn Quỳnh còn gật đầu một cái.

Vì sao cậu lại làm như thế! Không được, dù thế nào đi nữa cũng phải gặp cô ấy, nghe cô ấy giải thích. Long cầm điện thoại nên định bấm mới nhớ ra không có số cô ấy.

"Cậu có số Ngọc không?"

Quỳnh run nhẹ nắm chắc điện thoại ở trong túi áo... giờ đang rung liên hồi. Nhìn Long lắc đầu.

"Chết tiệt."

...

"Quỳnh, nghe máy đi xin cậu đấy."

Cô chỉ biết mỗi số điện thoại của Quỳnh mà thôi, giờ phải làm sao đây. Không thể gọi bố hay chị Hoa được như thế mọi người sẽ lo lắng lắm. Cô không muốn vì chuyện nhỏ này mà bố phải bỏ việc đến đây, với lại Ly cũng nói sẽ thả cô ra khi tan học mà. Thế thì giờ cô sẽ đợi, đợi đến khi hết giờ học thôi.
Một tiếng trôi qua cô vẫn ở trong căn nhà kho lạnh lẽo đến đáng sợ này. Bóng tối bao trùm toàn bộ căn phòng chỉ còn một chút ánh sáng mờ nhạt từ chiếc điện thoại cô cầm trong tay. Trời đang tối dần cô bắt đầu cảm thấy lạnh. Nếu cứ tiếp tục thế này thì cô sẽ không chịu nổi. Phải làm sao bây giờ?

Long, Quỳnh giờ này hai người ở đâu mau tới cứu cô đi. Cô thực sự sợ lắm rồi... Ly thật tàn nhẫn, cô cũng thật không ngờ một cô gái đẹp yêu kiều như thế lại có những hành động đáng sợ như thế này.

"Có ai không? Cứu tôi với." Ngọc lại gào lên trong tuyệt vọng mặc dù biết chắc sẽ chẳng ai nghe thấy.

Bịch... Bịch.

Ngọc lắng nghe xem thử là tiếng động gì? Là tiếng bước chân, có người tới. Ngọc vui mừng đứng dậy đập mạnh vào cánh cửa đang đóng chặt. Cô hét to.

"Cứu tôi với, có ai ở ngoài không cứu tôi."

"Ngọc là cậu phải không?"

Cô nhận ra giọng nói này. Cô mừng lắm.

"Quỳnh tớ ở đây, cậu giúp tớ mở cửa ra đi."

"Sao cậu lại ở trong đấy?" Quỳnh sửng sốt hỏi.

"Chuyện kể ra thì dài lắm, cậu mở cửa cho tớ đã, tớ lạnh lắm."

"Được. Đợi một lát."

Cạnh.

Tiếng khoá mở, Ngọc bước ra ngoài cô như sống lại vậy. Hít một hơi thật sâu, cảm giác thật dễ chịu. Ngọc nhìn Quỳnh đang lo lắng cô bật cười trấn an bạn.

"Tớ không sao, cảm ơn cậu."

"Sao cậu lại ở đây. Không phải Ly nói... " Như chợt nhớ ra điều gì cô kinh ngạc lắp bắp: "Không lẽ... họ... đã làm thế với cậu."

Ngọc không nói gì tuy cô không thích hai người họ nhưng đây không phải chuyện đùa, nếu làm lớn chuyện họ có lẽ sẽ bị nhà trường phạt nặng. Cô không muốn mới đến mà đã gây ra nhiều phiền toái như vậy. Dù sao cô cũng không việc gì.

"Bọn họ thật quá đáng mà."

"Cậu đừng nói ai biết chuyện này được không?"

"Tại sao chứ?" Quỳnh không khỏi kinh ngạc. "Họ đã làm như vậy với cậu mà."

"Tớ không muốn làm lớn chuyện với lại tớ cũng không sao rồi."

"Cậu tốt bụng quá rồi đó." Quỳnh nhếch mép cười không nhìn rõ cảm xúc.

"Xin cậu mà." Ngọc tiến lại níu tay Quỳnh.

Nhìn ánh mắt chân thành đó không cách nào khác Quỳnh đành gật đầu.

"Chúng ta ra ngoài đi." Ngọc kéo tay Quỳnh định đi ra ngoài sân, cô lóng lòng thế làm gì nhỉ? Dù sao cũng có ai để ý đâu chứ!

"Từ từ. Để tớ vào lấy thêm vài cái vợt đã. Cậu nên cảm ơn nó đấy, nếu không vì nó bị hỏng tớ đành phải đi lấy cái khác thì đã không cứu được cậu rồi." 

Ngọc cầm vợt trong tay cô lướt nhẹ lên thành vợt nhẹ nhàng như đang xoa đầu một con cún nhỏ. Cô thì thầm. "Cảm ơn mày đã giúp tao."

...

Ngọc và Quỳnh đi ra ngoài sân thể dục, đến xin lỗi cô giáo. Lí do thì là Ngọc bị đau bụng nên vào phòng y tế nghỉ ngơi, bây giờ đỡ rồi nên ra ngoài học tiếp tình cờ gặp Quỳnh nên cùng đi ra. 

Cô giáo liền cho cô ngồi xuống nghỉ ngơi xong gọi Ly và Mai đến hỏi chuyện. Cô nghe loáng thoáng thấy họ xin lỗi rối rít giải thích gì là do nghe không hiểu rồi tại cô nói muốn về mà lại không nói rõ lí do... Chỉ thấy thỉnh thoảng ánh mắt họ nhìn cô đầy giận dữ mà thôi.

Chỉ là cô cảm thấy thiếu gì đó mà không biết là gì?

"Ngọc cậu có nhìn thấy Long không?"

Cô lắc đầu. Đúng rồi là Long vì không nhìn thấy anh nên cô mới thấy thiếu, cô không thể nói rõ cảm giác trong lòng mình bây giờ là gì nữa. Là tức giận vì anh không để ý đến cô, là lo lắng vì không nhìn thấy anh ấy đâu hay là cái cảm giác trống vắng đang lan toả trong cô.

Một bạn nữ đứng gần cô nghe thấy Quỳnh hỏi bèn quay sang trả lời: "Cậu ấy đã xin cô về trước rồi."

"Tại sao?" Quỳnh hỏi.

"Tớ cũng không biết." Cô ấy trả lời xong liền chạy đi chơi đánh cầu cùng mấy bạn khác.

Quỳnh rút điện thoại trong túi ra gọi cho Long, cô chỉ nghe thấy một giọng nữ đều đều: Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được. Long cậu đã đi đâu vậy? Cô quay sang nhìn Ngọc đang chăm chú nhìn mình, cau mày: Không lẽ... Vì cô ta sao?
Quỳnh đau đớn nhắm mắt, đã biết sẽ như thế nhưng cô lại không muốn buông tay.

"Ra đây một chút, chúng ta cần nói chuyện." 

Thình lình một bàn tay đập lên vai, Quỳnh giật mình quay đầu lại nhìn thấy Ly và Mai đang đứng ngay sau mình. Cô cười thản nhiên đáp: "Được rồi." Đang định đi cùng họ thì Quỳnh bị một bàn tay nhỏ nhắn giữ trặt.

Nhìn Ngọc cố hết sức kéo mình lại, ánh mắt lo lắng. Tự nhiên cô lại thấy chạnh lòng: Không được... không thể mềm lòng, tình yêu của mình thì phải tự giành lấy chứ!

"Đừng đi." Ngọc nói thầm vào tai cô. "Tớ sợ họ sẽ hại cậu như đã làm với tớ."

Quỳnh cười trấn an bạn: "Không sao đâu, tớ sẽ quay lại ngay."

"Tớ lo lắm."

"Được rồi, nếu có chuyện tớ sẽ gọi điện báo cậu ngay."

Ngọc đành gật đầu, cô buông tay ra nhìn theo bóng họ đi ngày càng xa cô lại càng lo lắng. Người bạn đầu tiên của cô, cô khôg muốn điều xấu xảy đến với cô ấy. 

10 phút rồi 15 phút trôi qua Ngọc càng thấy bất an. Ly và Mai đáng sợ như thế, cô không yên tâm chút nào nắm chắc điện thoại trong tay cô đứng bật dậy chạy ra khỏi sân thể dục.

Khi vừa chạy được một quãng ngắn thì liền nghe thấy giọng nói quen thuộc.

"Ngọc cậu đi đâu đấy."

Cô vui mừng chạy lại chỗ người đang đi tới. "Cậu không sao chứ!"

Thấy Quỳnh lắc đầu cô yên tâm hẳn. Cô kéo tay Quỳnh quay về sân thể dục, cô không hỏi gì cả, chỉ cần cô ấy không sao là tốt rồi.

... 

Tiết thể dục đáng sợ cuối cùng cũng trôi qua. Ngồi trên xe ô tô nghĩ lại mà cô vẫn thấy sợ.

"Anh Hoàng mở nhạc lên giúp em."

"Ừ."

Âm nhạc đúng là liều thuốc tinh thần, cô đắm chìm theo những giai điệu vui vẻ "Call Me Maybe" của The Glee Cast nên đã quên hết tất cả những chuyện đáng sợ xảy ra hôm nay.

I threw a wish in the well
Don’t ask me I’ll never tell
I looked to you as it fell
And now you’re in my way
I’d trade my soul for a wish
Pennies and dimes for a kiss
I wasn’t looking for this
But now you’re in my way
Your stare was holding
Ripped jeans, skin was showing
Hot night, wind was blowing
Where you think you’re going baby?
CHORUS
Hey, I just met you and this is crazy
But here’s my number, so call me maybe
It’s hard to look right at you baby 
But here’s my number, so call me maybe
Hey I just met you and this is crazy
But here’s my number, so call me maybe
And all the other boys try to chase me
But here’s my number, so call me maybe...
Ngọc hát theo giai điệu của bài hát, cô rất thích những bài hát Tiếng Anh nhẹ nhàng thế này. Âm nhạc cũng giúp cho cô rất nhiều, lúc mẹ cô mới đi nó đã ở bên cạnh làm bạn với cô mỗi ngày, cô khóc thì âm nhạc dường như thấu hiểu, an ủi cô hong khô nước mắt giúp cô, làm cô cười trở lại. 
Gần đến cổng nhà, cô chợt nhìn thấy một bóng dáng không thể quen thuộc hơn. Vẫn cái dáng vẻ lạnh lùng ấy, cổ áo mở phanh hai cúc để lộ ra chiếc xương quai xanh đẹp đẽ. Anh đứng dựa vào cửa kính chiếc xe mui trần màu bạc, mắt nhắm hờ dường như đang ngủ mà cũng như đang đắm chìm trong suy nghĩ nào đó. Cô nhìn dáng vẻ ngạo mạn mà cô đơn đó tự nhiên lại thấy đau lòng.

Xe dừng lại cô bảo anh Hoàng về trước rồi nhẹ nhàng bước đến bên anh ngắm nhìn gương mặt trông nghiêng của anh. Trước ánh hoàng hôn của buổi chiều tà nhìn anh đứng đó, đẹp như những hoàng tử trong truyện cổ tích. Khi anh không nói chuyện thì trông thật đáng yêu.

Cô vui vẻ ngắm nhìn anh, không nhịn được giơ tay lên chạm nhẹ vào má anh. Bất ngờ người đang ngủ ấy mở bừng mắt ra, ánh mắt lạnh lẽo nhìn cô. Cô sợ hãi rụt mạnh tay lại nhưng bất ngờ bị anh lắm lấy.

"Cô làm gì vậy?"

"Tôi... tôi, tôi chỉ xem thử anh đang ngủ hay còn thức thôi mà." 

Nhìn anh im lặng nhìn cô rồi bỏ tay ra cô mới thở phào. Cũng may cô nhanh trí nghĩ ra được một cái cớ không hề có bất kì sơ hở nào.

Long nhìn cô gái trước mặt đang đắc ý vì lừa được người khác, anh không khỏi cảm thấy vui vẻ. Thực ra khi cô bước xuống xe anh đã biết, chỉ là anh muốn xem thử cô sẽ làm gì? Không ngờ lại thấy được kết quả tốt như vậy. Cô gái này cũng thể cưỡng lại được vẻ đẹp trời ban của anh mà.

"Sao anh lại ở đây." Sao anh ấy biết nhà cô nhỉ?

"Tôi đến tìm cô." Anh thẳng thắn thừa nhận khiến cô đỏ bừng mặt. 

"Anh đợi lâu lắm sao?" Nhớ lại Long đã xin cô giáo về từ rất sớm, chẳng lẽ là từ lúc ấy.

Nhìn ánh mắt chờ mong của cô, anh không hề nể nang đập tan ảo tưởng của cô. "Mới tới thôi, được một lúc thì cô về."

Ngọc cúi đầu, cô biết mà làm sao anh ta có thể vì cô chứ!

Anh nhìn dáng vẻ tủi thân của cô đặc biệt vui vẻ, sao anh lại thích trêu đùa cô như vậy nhỉ?

"Anh tìm tôi làm gì?" Giọng nói nhỏ không mang theo chút cảm xúc nào.

"À! Thực ra cũng không có gì to tát." Long ngậng ngừng không nói rõ.

Cô nhìn anh đầy tức giận: "Đại thiếu gia à? Nếu không có gì to tát thì anh lặn lội đường xá xa xôi đến đây làm gì chứ, định chọc tôi tức chết hả?"

Nhìn con mèo nhỏ đang xù lông trước mặt, anh thật rất muốn ôm vào lòng mà nâng niu, chiều chuộng. 

"Tôi muốn làm hoà với cô. Chúng ta cứ thế này mãi không phải cách hay, còn làm cho Quỳnh buồn nữa." Anh làm sao có thể nói thật rằng anh đến đây vì lo cho cô được, nhân tiện giảng hoà với cô cũng xem như thuận cả đôi đường.

Ngọc nhìn anh, cô không khỏi tự cười giễu: Thì ra là vì Quỳnh nên anh ấy mới đến tìm mình thôi. Mình là ai chứ! Mơ mộng quá rồi.

"Được, anh cũng về đi, tôi mệt rồi phải về nhà nghỉ ngơi." Ngọc đáp lạnh nhạt, không nhìn anh quay đầu đi về phía cổng căn biệt thự.

Long nhìn theo cô anh không hiểu sao tự nhiên cô lại lạnh nhạt với anh như vậy. Con gái đúng là khó hiểu. Long bước vào trong chiếc xe thể thao mui trần của mình khởi động xe, nhìn về căn biệt thự một chút rồi phóng đi.

Nhìn gương mặt khó chịu của cô chị Hoa chạy lại ân cần hỏi thăm. Cô chỉ đáp qua loa cho xong chuyện, định là sẽ đi lên phòng ngay nhưng lại nghe chị Hoa lẩm bẩm gì đó, cô nghe thấy chị có nhắc đến người làm cô tức giận bèn quay lại hỏi.

"Chị mới nói gì?"

"À! Chiều nay tôi thấy một cậu thanh niên, đẹp trai lắm. Đứng ở đoạn đường rẽ vào biệt thự suốt mấy tiếng đồng hồ, hình như cậu ta đang đợi ai đó. Vẻ mặt lo lắng lắm."

"Người đó trông như thế nào?"

"Cậu ta rất đẹp trai, cao à còn áo mở phanh ra hai cúc. Cậu ấy còn đi chiếc xe thể thao mui trần màu bạc nữa."

Cô sững người. Nhìn thấy vậy chị Hoa thắc mắc: "Cô biết cậu ấy sao?"

"Không, em chỉ tò mò thôi." Ngọc nói xong liền đi thẳng lên phòng, cảm giác ngọt ngào đã lấp đầy cho trái tim lạnh lẽo lúc nãy. Thì ra là thế! Cô thật ngốc quá bị anh gạt mà cũng tin.

Đêm hôm nay cô mất ngủ cứ nhớ đến anh là lại thấy vui vẻ. Có lẽ cô đã thích anh mất rồi. Tình yêu quả là thứ không thể kiểm soát được, đã kiến cô yêu một người mà cô nghĩ rằng là cực kì ghét.

...

Mấy ngày đi học tiếp theo, cô vẫn luôn cùng Long và Quỳnh nói chuyện vui vẻ, thỉnh thoảng lại cùng ăn cơm. Tuy anh vẫn không chịu nói gì nhưng nhìn những cử chỉ quan tâm anh dành cho cô thì cô đã biết rồi. Chỉ là cô đang đợi... đợi anh mở lời trước mà thôi.

Hôm nay Long phải đi họp ở câu lạc bộ thể thao ở trường nên không thể đến lớp, thiếu anh cô thấy nhớ lắm. Đang suy nghĩ lan man thì bỗng nghe thấy Quỳnh gọi cô.

"Chúng ta nói chuyện chút đi."

Ngọc cười gật đầu.

"Cậu muốn nghe về câu chuyện cuộc sống của tớ trước khi gặp cậu không?"

Cô không biết tự nhiên sao cô ấy lại muốn kể cho cô nhưng cô rất muốn biết, trước đây vì sao mà cô ấy lại phải chịu đựng nhiều như thế!

"Cậu kể đi."

Quỳnh nhìn cô, ánh mắt đăm chiêu dường như đang suy nghĩ về quá khứ.

"Tớ và Long vốn là thanh mai trúc mã từ nhỏ. Trước đây nhà tớ rất nghèo, nên gia đình cậu ấy đã giúp đỡ tớ rất nhiều, tớ rất biết ơn họ. Long luôn bảo vệ cho tớ, cậu ấy đối sử với tớ rất tốt. Đã có lần tớ từng nghĩ nếu cứ được như thế này thì tốt, khi lớn lên tớ vẫn cùng với Long hạnh phúc như thế này. Tớ muốn cùng cậu ấy vun đắp nên một gia đình hạnh phúc. Cậu biết không, Long cũng có tình cảm với tớ. Tớ biết rõ là cậu ấy yêu tớ, nếu không phải tại Ly và mẹ cậu ấy thì đã không như thế này."

Ngọc lặng người, cô ngước đôi mắt to tròn long lanh lên nhìn Quỳnh như không thể tin vào tai mình được. Anh ấy thích Quỳnh. Câu nói này cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô. Bình tĩnh nào, cô tự trấn an bản thân. Đó là quá khứ rồi, chỉ cần bây giờ anh ấy thích cô là được. Thì lại nghe Quỳnh nói tiếp.

"Mẹ cậu ấy không thích tớ nên đã bắt cậu ấy phải quen Ly vì nhà cô ấy giàu. Long rất thương mẹ nên cậu ấy đồng ý để Ly đi theo mình tuy vẫn không chấp nhận Ly nhưng cũng từ chối tớ. Tất cả là nhờ có cậu đấy, nhờ cậu đuổi Ly ra khỏi cuộc sống của Long. Để bây giờ tớ và cậu ấy có thể quay về bên nhau. Tớ thật rất cảm ơn cậu."

Những lời cuối cùng Ngọc đã không còn đủ sức nghe hết nữa rồi. Cô phải làm thế nào đây, cô có nên tin anh không? À không phải nói là cô có nên tin tưởng vào cảm giác của chính mình không? Anh ấy vẫn chưa nói thích cô mà, cô lấy gì để tin đây. Ngọc đau khổ nước mắt chỉ trực trào ra cô cố kìm nén cười gượng gạo một tiếng rồi gục đầu xuống bàn.

Quỳnh nhìn một màn này, cô rất vui mừng. Bỏ cuộc đi, Long là của cô không ai có thể cướp đi được đâu.

Ngọc đã cố gắng kìm nén để không bật khóc đến cuối buổi học, nhìn mọi người lần lượt ra về hết. Cô ủ rũ thu dọn đồ đạc của mình rồi cũng đứng dậy đi về. Vừa bước ra đến cửa thì bị một bàn tay kéo lại. Cô giật mình định hét lên nhưng người đó đã bịt chặt miệng cô lại. 

"Hu hu hu." Cô bật khóc như trẻ con khiến người đằng sau thoáng giật mình.

Người đó buông cô ra bước đến trước mặt nâng mặt cô lên, để cô nhìn thẳng vào mắt mình. 

"Đừng khóc nữa, tôi chỉ đùa thôi mà. Không ngờ cô dát gan như vậy."

Cô nhìn rõ người đứng trước mặt mình, cơn giận trào lên, bao nỗi uất ức kìm nén bấy lâu giờ theo nước mắt trôi ra hết.

"Anh là đồ xấu xa, sao lúc nào anh cũng gây chuyện với tôi thế hả? Chọc giận tôi khiến anh vui như thế à? Tôi ghét anh lắm." Ngọc vừa nói trong tiếng nấc nghẹn ngào vừa đánh vào người anh.

Long nhíu mày không phải đau khi bị cô đánh mà là vì anh không hiểu đã có chuyện gì xảy ra mà khiến cô khó chịu như vậy. Cô có thể mắng anh đánh anh nhưng không được nói ghét anh. Long túm chặt lấy đôi tay đang làm loạn trước mặt lại, để cho cô bình tĩnh anh mới nói: "Có chuyện gì xảy ra, cô nói tôi biết đi."

Cô gạt tay anh ra khỏi tay mình, cố gắng kìm nén để nước mắt không rơi cô hét lên.

"Sao tôi phải nói, anh cho rằng anh là ai hả? Tôi ghét anh... Anh hãy tránh xa tôi ra..."

Cô vùng chạy khỏi lớp học. "Đủ rồi, đủ lắm rồi bỏ đi thôi Ngọc mày có thể làm được mà."

Đang chạy thì tay cô bị túm chặt, cô giãy giụa muốn thoát ra nhưng bất ngờ bị kéo vào lòng ai đó. 

Nhìn cô gái trong lòng mình bằng ánh mắt đầy yêu thương, anh nhẹ nhàng vuốt tóc cô, thì thầm vào tai cô: "Tôi thua rồi."

Cô kinh ngạc đến độ quên cả khóc, nhìn anh mà không thốt lên lời.

Anh bật cười, cô gái này đáng yêu quá ngay cả khóc cũng làm người ta thích đến vậy. Anh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang run lên nhè nhẹ của cô nhẹ nhàng nói: "Phải làm sao đây, em đã trộm mất trái tim tôi rồi." Anh hài hước nói. "Em bảo tôi tránh xa em, tôi không làm được. Không có trái tim tôi không thể sống được. Vì vậy..." Anh cố ý kéo dài giọng nhìn xem biểu cảm của cô.

Nhìn thấy cô cứ ngẩn ngơ nhìn anh, anh hài lòng nói tiếp: "Em phải ở bên cạnh tôi, không được phép rời xa tôi. Và hãy bảo quản trái tim tôi thật tốt đó." Anh bá đạo tuyên bố.

Như vậy thì cô có thể hiểu là anh ấy đang tỏ tình không? Cô đỏ bừng mặt, xấu hổ nói: "Có ai như anh không? Tỏ tình mà cũng bá đạo như vậy."

Anh nhướng mày. "Em nghĩ sao? Em muốn trở thành bạn gái của tôi không?" Nói nghĩ là cho có lệ thôi, cô dám thử không đồng ý xem, biết tay anh.

Cô ngượng nghịu gật đầu. Anh bước lên kéo cô ôm vào lòng, cuối cùng anh cũng đã được thực hiện điều anh muốn suốt bao lâu nay rồi.

"Đây là do em lựa chọn, anh sẽ không thả em tự do đâu." Anh càng ôm cô trặt hơn, anh cười là nụ cười hạnh phúc, cô gái đáng yêu này cuối cùng cũng là của anh rồi.

Cứ như vậy được anh ôm trong lòng, trong lòng cô có vui mừng có sợ hãi. Cô sợ rằng đây chỉ là một giấc mơ, khi cô tỉnh lại tất cả sẽ biến mất. Cô muốn mãi mãi như thế này, cô không muốn một lần nữa lại mất đi một người quan trọng.

Nhưng có một chuyện cô vẫn cần phải làm rõ, nếu không cô sẽ không thể yên tâm ở cạnh anh được.

"Còn Quỳnh thì sao? Em tưởng rằng anh thích cô ấy." 

Anh nhìn cô thẳng thắn thừa nhận. "Đúng, anh thích cô ấy."

Cô thấy lòng mình chùn xuống thì lại nghe anh nói tiếp.

"Trước đây anh thực không hiểu rõ tình cảm anh dành cho cô ấy là gì? Anh luôn quan tâm chăm sóc cho cô ấy nhưng chưa bao giờ muốn cô ấy trở thành bạn gái. Anh đã từng nghĩ có phải là do còn nhỏ quá nên mới không nghĩ xa hơn không? Anh không hiểu lòng mình cho đến khi gặp em. Anh đã biết cảm giác nhớ thương một người là gì? Không gặp thì lo lắng, gặp rồi lại muốn gặp nhiều hơn." Anh tươi cười nhìn cô. "Anh nói hết rồi, em yên tâm chưa. Anh chỉ coi Quỳnh như em gái thôi từ trước đến nay vẫn vậy."

Tảng đá đè trong lòng cô cuối cùng cũng buông xuống. Cô thừa nhận rằng bản thân rất ích kỉ, cho dù không nói ra nhưng nếu như trước kia Long và Quỳnh đã từng yêu nhau thì cô vẫn cảm thấy khó chịu, giờ thì hết rồi.

Quỳnh tớ xin lỗi, dù biết cậu sẽ đau lòng. Tớ yêu Long tớ không thể rời xa anh ấy được.

Anh chú ý đến từng biểu cảm trên gương mặt cô, anh biết cô nghĩ gì. Anh cũng hiểu rõ tình cảm của Quỳnh dành cho mình, tình cảm là thứ không thể gượng ép anh có thể cho cô mọi thứ chỉ duy nhất trái tim là không thể.

Cách đó không xa Quỳnh đứng lặng nhìn hai người đang thân mật trước mặt. Cô cắn chặt môi đến bật máu, rút điện thoại trong túi ra, cô bấm phím màu xanh...

"Hãy bắt đầu làm theo kế hoạch của chúng ta."

Quỳnh nhìn về phía Ngọc cô gằn giọng: "Là do cậu lựa chọn, muốn trách thì trách bản thân không biết điều đi."

Bạn đã xem chưa

Copyright © 2014 Blog Truyện Tổng Hợp